Các bài đăng bởi sieuquay127

Chuyến bay 800 của TWA

Ngày 17/7/1996, một chiếc Boeing 747 của TWA rời New York, bay theo lịch trình cho chuyến 800 để tới Paris. Máy bay vốn rất cũ, tình trạng của dây điện rất tồi tệ. Vài phút trước, máy bay phải chờ hơn 1 tiếng ở sân bay khi 1 người bỏ hành lý trên máy bay mà không thấy dấu hiệu của người đó. Cơ trưởng cho máy bay chờ ở đường băng vì sợ trong hành lý người kia có bom. Khi đó, điều hòa làm nóng bể nhiên liệu giữa gần như trống rỗng. Nhiên liệu bốc hơi lên, khiến cả máy bay như trở thành 1 quả bom trên đường băng, chỉ chờ có tia lửa nhỏ bé. Mới cất cánh được 12 phút, 1 dây điện bị chập gây đoản mạch, truyền vào bể nhiên liệu đang nóng. Vụ nổ làm máy bay vỡ làm hai phần: mũi và phần còn lại. Mũi đâm xuống như một viên đạn, còn phần kia thì tiếp tục bay trong vài giây rồi rơi xuống biển. 230 người trên máy bay đều không sống sót.

Black Hawk bị bắn hạ

Ngày 3 tháng 10 năm 1993, hàng ngàn lính Mỹ nhảy xuống nền đất thành phố thủ đô Somalia từ các máy bay của quân đội Hoa Kỳ, chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới nhằm lật đổ hệ thống chính quyền tàn bạo do nhà cai trị hiện tại đã đặt ra. Tưởng mọi chuyện diễn ra ổn thỏa, nhưng quân Somalia phản ứng không giống theo cách lính Mỹ dự đoán, gây ra tổn thất lớn cho cả nước Mỹ và Somalia: 18 lính Mỹ chết, khoảng 1 ngàn dân thường người Somalia bị thương.

Thảm họa đường sắt Paddington

Một lái tàu (không được đào tạo kĩ càng để lên chức lái tàu) đã lái một chiếc tàu hỏa Turbo nhiều toa đi qua Ladbroke Grove, London. Anh ta đã vượt đèn đỏ một cách bình thường khi đường ray phía trước được chuyển sang cho đường tàu khác. Vậy là tàu đi sai đường. Trên cái đường mà con tàu này đang đi lại là một con tàu khác, đi ngược chiều và đang ở tốc độ cao. Hậu quả: hai tàu đâm nhau. Đầu tàu nát ra vì sức công phá của lực mà hai tàu tác động vào nhau. 31 người chết, trong thảm họa đường sắt tồi tệ nhất của Anh trong vài thập kỷ.

Vụ phun trào năm 1995-1997 của Soufriere Hills

Đảo Montserrat của Anh vốn là một hòn đảo yên bình và xinh đẹp, với ngọn núi Soufriere Hills phủ bóng lên bao trùm một phần đảo này. Nhưng rồi, sau đó, ngày 18/7/1995, núi lửa phun ra một cột khói xám khổng lồ, sau đó là dung nham chảy xuống. Cả thủ đô Plymouth được sơ tán. Khoảng hơn 2 năm sau đó, 26/12/1997, núi lửa lại phun trào một lần nữa. Lần này, 19 người thiệt mạng. Cả núi dung nham đổ xuống, hủy hoại thủ đô Plymouth và sân bay Bramble. Vụ phun trào cũng tạo ra một cơn sóng thần nhỏ.

Hỏa hoạn tàu M/S Scandinavian Star

Ngày 7-8/4/1990, một kẻ phá hoại châm lửa ở khoang ba của chiếc tàu khởi hành từ Oslo, Na Uy- tàu M/S Scandinavian Star chở hành khách và ô tô. Ngọn lửa nhanh chóng lan ra bởi những vật liệu dễ cháy có trên tàu (vách ngăn của khoang, rác, đèn,…) và giết chết 158 người. Con tàu được kéo về Lysekil, Thụy Điển để dập lửa và vẫn còn dùng sau đó

Vụ phun trào năm 1980 của núi St.Helens

Núi St.Helens ở miền đồng quê của Washington, nước Mĩ đã yên giấc được 123 năm. Nhưng vào năm 1980, núi lửa tỉnh giấc. Nó bắt đầu nhả khói. Các chuyên gia dự đoán núi St. Helens sẽ phun trào theo kiểu thẳng đứng. Dự đoán này được căn cứ vào lần phun trào tệ nhất của nó vào vài trăm năm trước. Họ khoanh vùng những nơi sẽ bị vụ phun trào ảnh hưởng đến, và biết rằng hàng trăm hécta thung lũng sông gần đó sẽ bị ảnh hưởng bởi bùn từ trên núi. Họ cố cảnh báo Thống đốc bang nhưng bà ta cho qua vì bảo rằng không cần thiết. Trong khi đó, nhà khoa học của USGS David Johnston nghĩ rằng núi lửa sẽ phun theo chiều ngang, dựa theo các dấu hiệu tương tự với vụ phun trào của 1 núi lửa của Liên Xô vào vài chục năm trước đó, nhưng anh không được sự ủng hộ của các đồng nghiệp. Thế rồi, vào nhiều tuần sau, khi mọi người vẫn đang vui chơi ở vùng được cho là an toàn, một phần của núi lửa sụp xuống như ở thể lỏng. Núi lửa nổ tung theo chiều ngang, một cột khói phun ra từ sườn. Mọi người sửng sốt và 57 người đã thiệt mạng, kể cả David Johnston ở vị trí nghiên cứu của anh.

Hỏa hoạn King’s Cross

Trong mùa mua sắm Giáng Sinh ở London năm 1987, nhà ga điện ngầm lớn nhất thành phố, King’s Cross, luôn chật ních người. Mọi việc phải diễn ra rất chậm vì số lượng người khi ấy, vậy giải pháp tốt nhất trong khi chờ đó là hút thuốc. Dù nhà ga cấm hút thuốc, một nữ hành khách đã hút thuốc và thả một que diêm đang cháy xuống khe ở giữa hai bậc cầu thang của hệ thống cầu thang cuốn mà cô ta đang đứng. Ở đó, nó gặp các thứ rác tích trữ kể từ khi sân ga mở cửa sau Chiến tranh thế giới thứ hai (chưa có ai dọn nó từ lúc ấy). Một hành khách báo cho người soát vé nhưng nhân viên soát vé không nhìn thấy gì vì độ dốc của thang cuốn. Lửa bắt đầu bùng lên dữ dội vào sau đó. Hai lính cứu hỏa đã thấy ngọn lửa nhưng cho rằng dễ dập tắt nên bỏ đi. Cả thế giới lúc ấy đều chưa biết hiệu ứng đường hầm (hiệu ứng mà được phát hiện trong cuộc điều tra về chính vụ cháy này): trong hầm dốc, lửa sẽ bị chặn bởi hai bức tường hai bên nên khí nóng bay lên trên cao, cho đến khi lửa bắt vào chỗ khí ấy và cháy. Và mọi chuyện xảy ra như vậy… Ngọn lửa bùng lên thành một khối cầu lửa, lan lên quầy soát vé phía trên. 31 người chết.

Thảm họa Bhopal

Bể chứa thuốc trừ sâu của nhà máy Union Carbide, Bhopal, Ấn Độ đã có một sự kiện kì lạ: một miếng lá thép từ thành bể rơi xuống cả tấn hóa chất độc hại. Cả tấn thuốc trừ sâu phản ứng lại, bốc hơi lên và bể dần dần nứt. Một nhân viên đã thấy được điều đó. Anh ta lao vào phòng điều khiển, cùng với đồng nghiệp cố gắng kiểm soát bể. Nhưng đã quá muộn. Khí độc rò rỉ, phun ra từ ống khói cao nhất. Người dân hít phải khí đó, ngay lập tức bị khó thở. Kèm theo đó là khoảng 3000 người chết.

Thảm họa tàu ở Eschede

Trong khi chiếc tàu số 884 ‘Wilhelm Konrad Rontgen’ của InterCity Express (ICE) đang chạy, một bánh xe của chiếc tàu này vỡ ra vì mỏi kim loại và đâm lên sàn tàu. Mảnh còn lại ở bên dưới của sàn tàu làm trật thanh hộ bánh, đẩy tàu đi theo hai đường ray khác nhau, dù các toa vẫn được nối với nhau như bình thường. Sau đó, 1 toa đâm vào trụ cầu làm sập cây cầu. Toa đầu dừng lại phía trước, các tòa khác đâm vào nhau tạo thành một đống đổ nát chỉ dài bằng 1 toa tàu, giết chết 101 người và làm 105 người bị thương.

Bùng nổ lốc xoáy năm 1974

Vào ngày 3/4/1974, 148 cơn lốc xoáy dữ dội đã tấn công vùng Hành lang Lốc xoáy (nổi tiếng vì hay có lốc xoáy) và tỉnh Ontario lân cận của Canada trong suốt gần 24 giờ. 350 người chết và hàng ngàn người bị thương. Tuy vậy, nhờ thảm họa này, một nhóm chuyên gia về lốc xoáy (mà dẫn đầu bởi nhà khí tượng nổi tiếng Tetsuya Theodore Fujita) đã phát hiện ra nhiều dấu hiệu bất thường để dự đoán lốc xoáy sẽ xảy ra vào lúc nào chính xác hơn.